story

Dân IT có câu: “Đời developer có 3 cái chắc – bug, deadline, và ế.” Tôi đã chấp nhận cả 3 từ năm nhất đại học.

Nhưng đời mà, lỡ tay xoá database được thì lỡ tay… yêu cũng được.

Tôi tên Trang. Cựu sinh viên Bách Khoa HN. Khoa CNTT. Hồi đi học tôi cũng thuộc dạng có nhan sắc – kiểu nhan sắc mà mấy thằng trong lab nhìn lén qua màn hình, còn tôi thì chỉ nhìn thấy dòng `segmentation fault`. Tốt nghiệp loại giỏi, vào làm backend cho một công ty outsource ở Cầu Giấy. Lương 16 triệu. Ổn định. Nhàm chán. Không có gì đáng kể.

Cho đến tối tổ chức ngày mùng 8 tháng 3 ở khách sạn Mường Thanh.

Tôi say. Say kiểu dev lần đầu được sếp khen trước cả team nên uống quá đà. 7 lon bia, 2 shot tequila, và 1 ly rượu vang mà chị PM rót bảo “nhẹ lắm em” – nhẹ cái đầu chị, em say tới mức quẹt thẻ phòng 1028 thay vì 1208. Off-by-one error. Lỗi kinh điển nhất ngành. Đến mở cửa phòng cũng index sai.

Tôi đổ ập lên giường. Ga trắng. Gối êm. Mùi thơm. Chuẩn bị nhắm mắt thì nghe giọng đàn ông:

“Ai đấy?”

Mở mắt ra. Đèn bật. Trước mặt tôi – một người. Cao. Vest đen. Tóc vuốt. Mắt nhìn tôi kiểu nhìn cái `exception` chưa được handle.

Nhưng thay vì anh ấy nắc tôi cả đêm thì ảnh nhìn cái thẻ nhân viên trên cổ tôi rồi hỏi: **”Em là dev hả? Em có mang laptop không? Production anh đang sập.”**.

Rồi ảnh nắc tôi thiệt. Nắc bằng cái production payment service đang cháy đỏ lòm trên Grafana, 2 engineer của ảnh say không dậy được, Kafka consumer lag 2 triệu message, connection pool leak vì chính tay ảnh viết code quên close connection trong loop. CTO mà code thì y như tổng tài tự lái xe – đâm đâu cũng được.

Tôi cùng terminal quả thật đã mần tình cả đêm. Người ta rên rỉ vì khoái cảm, tôi rên rỉ vì `NullPointerException`. Người ta la hét tên nhau, tôi la hét tên function – “THẰNG NÀO VIẾT CÁI `doSomething()` 800 DÒNG NÀY???” (là ảnh viết.). Người ta đổ mồ hôi trên giường, tôi đổ mồ hôi trên bàn phím. Người ta xong việc thì ôm nhau ngủ, tôi xong việc 3h sáng thì ảnh nói: “Giường đó em ngủ đi. Anh ra sofa.”

ANH RA SOFA.

Đêm 7/3 đi nhầm phòng tổng tài, tưởng đời mình chuyển sang ngôn tình, hoá ra đời mình chuyển sang ON-CALL.

Sáng mùng 8/3, cả team cũ nhắn chúc mừng, thằng frontend tặng hoa, thằng DevOps tặng socola. Còn tôi? Tôi thức dậy trên giường CTO, tóc rối, mascara lem, mùi mồ hôi debug trộn nước hoa – và quà 8/3 duy nhất tôi nhận được là MỘT CÁI OFFER LETTER. “Qua công ty anh. Senior backend. Lương gấp đôi.”.

Nghĩ mà xem, 7.000 nữ chính đi nhầm phòng tổng tài thì được cầu hôn. Tôi đi nhầm phòng tổng tài thì được… cầu ký hợp đồng lao động. Chưa thấy bộ phim nào nữ chính ngồi fix Kafka lag 2 triệu message lúc 2h sáng mà nam chính quỳ gối cầu hôn cả. Nhưng fix xong production thì có – nam chính quỳ gối cầu… em qua công ty anh làm.

Phải chăng khi Thượng Đế phát quà 8/3 xuống nhân gian, Ngài đã tặng designer bó hồng, tặng HR hộp socola, tặng BA nến thơm, còn developer thì Ngài tặng hẳn 1 cái ticket Jira severity Critical mới tinh – “Chúc mừng 8/3! Deadline: hôm nay ❤️”.

AAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHHH

Hệ thống, bao giờ tôi mới được ai đó ôm vào ngày 8/3 thay vì ôm laptop vậy???.

*P/S: Tôi nhận offer. Ngồi đối diện ảnh mỗi ngày. Ảnh vẫn đẹp trai. Ảnh vẫn code dở. Tôi vẫn reject PR. 8/3 năm sau – ảnh vẫn không tặng hoa. Ảnh gửi 1 cái PR, mở ra, 47 file changed nhưng chỉ có 1 dòng:*

“`

// Em ơi, anh thích em. Merge không?.

“`

*Tôi comment: “Thiếu unit test.”*

*Ảnh push lại:*

“`python

def test_anh_thich_em():

assert anh.thich(em) == True

assert em.thich(anh) == None # pending review

“`

*Tôi approve. Nhưng comment: “Cái `None` kia em sẽ fix ở sprint sau.”*

💻☕🌸

Code Toàn Bug

Code nhiều bug nhưng biết cách giấu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *