story

Tớ gặp con bé lần đầu ở cái quán trà chanh Xuân Thuỷ – đúng cái quán mà ghế nhựa thấp hơn lòng tự trọng của đứa thi lại môn Triết, wifi yếu hơn lời hứa “anh sẽ thay đổi” và ly trà chanh thì bao giờ cũng nhiều đá hơn tình người.

Con bé ngồi bàn kế bên. Tóc buộc cao, mặt không son phấn, đeo cái kính tròn và cắm mặt vào quyển sách dày hơn cả tương lai tớ. Trên bàn con bé bày la liệt – giáo trình, sổ tay, mấy cây bút highlight xanh đỏ tím vàng như cầu vồng sau mưa. Đứa bạn tớ huých tay: “Sư phạm đấy. Nhìn thì hiền mà đừng đùa, bọn nó chấm bài nghiêm hơn mẹ cậu kiểm tra tin nhắn.”

Tớ nhìn con bé, con bé không nhìn tớ.

Thế là đúng rồi. Vì tớ chưa bao giờ dễ dàng với thứ gì mà tớ có được ngay.


Tớ tên Khải. Sinh viên năm ba Quốc gia. Chuyên ngành thì nghe oai, nhưng mà tớ thuộc dạng – trên lớp thì làm mặt nghiêm túc, về phòng trọ thì nằm lướt TikTok đến 2 giờ sáng rồi tự hỏi tại sao đời mình chưa đi đến đâu. Bạn bè tớ đứa thì intern công ty nước ngoài, đứa viết CV bằng tiếng Anh nghe mượt như podcast của người ta, còn tớ thì vẫn đang loay hoay giữa việc “theo đuổi đam mê” hay “theo đuổi cái gì nuôi được bản thân”.

Bọn tớ đều thế cả. Muốn tự do nhưng sợ bấp bênh. Muốn khác biệt nhưng sợ lạc lõng. Muốn yêu nhưng sợ mất thời gian. Muốn cô đơn cho ngầu nhưng tối về phòng trọ thì ước có ai nhắn một câu “ăn gì chưa”.

Con bé – sau này tớ mới biết tên là Vân – học Sư phạm Hà Nội, khoa Ngữ văn. Vân trọ tận Nhổn, sáng nào cũng bắt xe buýt về Xuân Thuỷ, và chiều nào tan học cũng ngồi đúng cái bàn đó. Một mình. Đọc sách. Highlight. Ghi chép. Thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn trời, rồi lại cúi xuống.

Tớ bắt đầu ra quán trà chanh mỗi chiều. Không phải vì trà ngon. Mà vì tớ muốn được ngồi trong bán kính 3 mét với một đứa con gái mà – nói thật – chỉ cần nhìn Vân gạch chân sách thôi, tớ đã thấy đời có ý nghĩa hơn lướt thêm 47 cái reel.


Tuần thứ hai, tớ lấy hết can đảm.

“Này, cho tớ hỏi. Sách gì mà đọc ghê thế?”

Con bé ngẩng lên. Mắt Vân nhìn tớ – không phải kiểu nhìn “cậu là ai”, mà kiểu nhìn “ờ, cuối cùng cậu cũng mở mồm.” Như thể Vân biết tớ ngồi đây hai tuần rồi. Như thể Vân đếm từng ngày.

“Nam Cao. Đọc lại lần thứ ba.”

“Lần thứ ba? Hay lắm à?”

“Không phải vì hay. Mà vì mỗi lần đọc, mình là một người khác. Nên câu chuyện cũng khác.”

Trời ơi. Con bé khoa Văn nói chuyện mà mỗi câu như một cái móc câu, nuốt vào rồi thì đừng hòng thoát ra.


Tớ với Vân bắt đầu nhắn tin. Đầu tiên là hỏi bài – dù tớ với Vân khác trường, khác ngành, khác hoàn toàn hệ quy chiếu. Nhưng mà thời này, cần gì lý do chính đáng để texting. Cần gì cái cớ để gửi một cái reel lúc 11 giờ đêm kèm dòng “cái này giống cậu ghê.”

Vân kể tớ nghe về cái khoa Văn, về mấy buổi tập giảng trước gương, về ước mơ sau này đứng trên bục giảng một lớp học ở vùng cao nào đó, nơi bọn trẻ con chạy chân đất và gọi cô giáo bằng cái tên thật thay vì “cô”. Vân nói: “Mình không cần lương cao. Mình cần bọn nhỏ nhớ tên mình khi lớn lên.”

Tớ thì kể Vân nghe về cái bất lực của thằng sinh viên năm ba Quốc gia – được kỳ vọng nhiều nhưng chưa biết mình muốn gì. Về việc sáng nào cũng mở LinkedIn rồi đóng lại vì thấy mình chưa đủ giỏi để có mặt ở đó. Về nỗi sợ ra trường không phải thất nghiệp, mà là làm một công việc mà mười năm sau nhìn lại, tớ không nhận ra mình.

Vân nghe. Không phán xét. Không khuyên nhủ kiểu “cố lên”. Vân chỉ nói: “Thì chưa biết muốn gì cũng không sao. Quan trọng là đừng giả vờ biết.”

Đêm đó tớ nằm nhìn trần nhà phòng trọ, cái quạt trần quay ì ạch, và tớ nghĩ – mẹ, hình như tớ thích con bé này thật rồi.


Hai tháng. Sáu mươi ngày. Tớ thuộc lịch xe buýt của Vân hơn thuộc lịch thi. Tớ biết Vân thích ăn bánh mì que chấm tương ớt, ghét trà sữa trân châu đường đen vì “ngọt quá giả tạo”, thích nghe Vũ. lúc trời mưa và sợ sấm sét như sợ deadline.

Tớ biết Vân hay cắn môi khi nghĩ chuyện gì đó nghiêm túc. Biết Vân thích viết tay hơn đánh máy vì “chữ viết có hơi thở”. Biết Vân đi dép lê ra quán trà chanh nhưng xỏ giày trắng mỗi khi vào trường vì “tôn trọng nghề giáo bắt đầu từ đôi chân.”

Và tớ biết – tớ biết chắc – là Vân cũng có gì đó dành cho tớ. Cái cách Vân cười khi tớ nói bậy. Cái cách Vân nhắn “về chưa” lúc 10 giờ tối dù không ai bắt. Cái cách Vân lấy bút highlight vàng – màu Vân thích nhất – gạch tên tớ trong danh bạ điện thoại rồi chụp gửi, kèm caption: “Màu vàng là dành cho những thứ quan trọng.”

Tớ quyết định tỏ tình.


Thứ Bảy. Cầu Giấy mưa rả rích từ chiều. Tớ hẹn Vân ra quán trà chanh – đúng cái bàn cũ, đúng hai cái ghế nhựa cũ, đúng cái wifi cũ vẫn yếu như lời hứa. Tớ mặc cái áo đẹp nhất mà tớ có – một cái sơ mi xanh navy, là phẳng lần đầu tiên kể từ ngày mua.

Vân đến muộn mười lăm phút. Tóc ướt nhẹ vì mưa. Không kính. Mặt hơi đỏ vì lạnh hay vì gì đó tớ không biết.

Vân ngồi xuống. Nhìn tớ. Cười.

“Mặc đẹp thế. Có chuyện gì hả?”

Tớ hít một hơi. Mưa Cầu Giấy rơi trên mái tôn quán trà chanh nghe như tiếng trống trong lồng ngực tớ.

“Vân. Tớ muốn nói một chuyện.”

“Ừ.”

“Tớ-“

Điện thoại Vân rung. Con bé liếc xuống. Gương mặt ấy thay đổi – không phải buồn, không phải vui, mà là một thứ biểu cảm tớ chưa thấy bao giờ. Như kiểu ai đó vừa bật đèn trong căn phòng tưởng đã khoá kín từ lâu.

“Khải, chờ mình một giây.”

Vân đứng dậy, bước ra ngoài mái hiên, đứng trong mưa. Nghe điện thoại. Một phút. Hai phút. Ba phút.

Tớ ngồi nhìn. Ly trà chanh đá tan. Mưa Cầu Giấy vẫn rơi.

Vân quay vào. Mắt hơi đỏ. Ngồi xuống. Im lặng một lúc.

“Khải.”

“Ừ.”

“Nãy cậu muốn nói gì?”

Tớ nhìn Vân. Vân nhìn tớ. Và trong khoảnh khắc đó, tớ hiểu rằng có những câu – nếu nói ra đúng lúc thì thành tình yêu, sai lúc thì thành gánh nặng.

“Không có gì. Tớ chỉ muốn nói là… trà chanh hôm nay nhiều đá quá.”

Vân cười. Nhưng mắt thì không.


Hôm sau, Vân không ra quán trà chanh.

Hôm sau nữa, cũng không.

Ngày thứ ba, tớ nhắn: “Cậu ổn không?”

Đọc rồi. Không trả lời.

Ngày thứ tư: “Quán trà chanh vắng cậu nhạt hơn bình thường. Mà bình thường đã nhạt sẵn rồi.”

Vân gửi lại một emoji cười. Một cái 🙂. Loại emoji mà ai cũng hiểu – nó không có nghĩa là vui.


Một tuần sau, tớ gặp lại Vân. Không phải ở quán trà chanh. Mà ở bến xe Mỹ Đình. Vân kéo một cái vali nhỏ, đeo ba lô, tóc buộc cao như lần đầu tiên tớ gặp.

“Cậu đi đâu?”

Vân nhìn tớ. Lần này Vân cười thật.

“Mình xin được suất tình nguyện dạy học trên Hà Giang. Sáu tháng.”

“Sáu tháng?”

“Ừ. Mình nộp đơn từ trước khi quen cậu. Hôm thứ Bảy đó… là cuộc gọi báo trúng.”

Mưa Cầu Giấy. Cuộc gọi. Ánh mắt. Cái 🙂. Tất cả đổ ập vào tớ như cái plot twist mà tớ lẽ ra phải đoán được nhưng không.

“Sao cậu không nói?”

“Vì mình sợ nếu nói ra, cậu sẽ bảo mình đừng đi. Và mình sợ hơn nữa là – mình sẽ nghe.”

Xe khách đến. Vân cầm vali bước lên bậc cửa. Quay lại nhìn tớ.

“Khải.”

“Ừ.”

“Hôm đó, cậu muốn nói gì?”

Tớ đứng dưới trời Cầu Giấy không mưa, nhìn con bé khoa Văn Sư phạm với cái ba lô to hơn người, và tớ nói:

“Trà chanh hôm nay nhiều đá quá.”

Vân cười. Lần này mắt cũng cười.

Cửa xe đóng lại.


Sáu tháng. Tớ không biết sáu tháng sau sẽ thế nào. Tớ không biết Vân lên đó có sóng điện thoại không, có wifi để lướt reel không, có nhớ cái quán trà chanh ghế nhựa Xuân Thuỷ không.

Tớ chỉ biết tối đó về phòng trọ, tớ mở danh bạ, tên Vân vẫn được highlight màu vàng.

Và tớ vẫn chưa nói được câu đó.

Nhưng có lẽ – có lẽ – sáu tháng sau, nếu Cầu Giấy lại mưa, nếu quán trà chanh vẫn còn, nếu cái ghế nhựa chưa gãy, nếu con bé vẫn đọc Nam Cao lần thứ tư –

Thì tớ sẽ nói.

Hoặc không.

Tớ chưa biết.

Nhưng tớ sẽ ở đó.

– Khải, Cầu Giấy, một ngày mưa không nhớ rõ tháng mấy.

Code Toàn Bug

Code nhiều bug nhưng biết cách giấu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *