Chào các bác. Kỳ trước em kể chuyện yêu một anh Bách Khoa, nhiều bác vào hỏi giờ hai đứa sao rồi. Thôi thì hôm nay em kể nốt. Kể chuyện em đã mất anh ấy như thế nào.
Các bác còn nhớ đoạn cuối không: chia tay rồi nhưng thi thoảng vẫn qua lại, em hỏng gì cứ nhắn, anh sang sửa, sửa xong lại về. Cái trạng thái ấy nó kéo dài gần hai năm. Không phải người yêu, không phải bạn, gọi là gì em cũng không biết. Em 26 tuổi, vẫn ngân hàng, vẫn gánh song song chỉ tiêu thẻ với team chuyển đổi số. Anh thì tốt nghiệp xong đi làm kỹ sư trên khu công nghiệp, da đen đi, vai rộng ra, và vẫn không biết nói một câu ngọt nào cho ra hồn.
Rồi khoảng ba tháng trở lại đây, anh khác.
Đầu tiên là nhắn tin trả lời chậm. Trước kia em nhắn “anh ơi cái vòi nước”, chưa đầy tiếng sau đã thấy tiếng dép ngoài cửa. Giờ anh seen, ba tiếng sau mới rep “cuối tuần nhé”. Sang sửa thì sửa nhanh lắm, xong không ngồi lại uống nước chè nữa, đứng dậy bảo anh có việc. Người anh lúc nào cũng thoang thoảng một mùi lạ, không phải nhựa thông, khét khét như mùi kim loại cháy. Điện thoại thì úp màn hình xuống bàn. Các bác ạ, con gái bọn em không cần học điều tra hình sự, cứ thấy điện thoại úp là nghiệp vụ tự kích hoạt.
Xong con em đồng nghiệp – chính con bugi hôm mưa đấy – một hôm nhắn cho em cái ảnh chụp trộm: anh đang đứng trước một tiệm vàng trên phố Trần Nhân Tông, bên cạnh là một cô gái trẻ, tóc dài, dáng xinh. Ảnh mờ, nhưng đủ thấy hai người đang cúi xuống xem gì đó trong tủ kính. Nó nhắn: “Chị ơi. Em nghĩ chị nên biết.”
Em nhìn cái ảnh ấy hết một buổi trưa. Xong em tự dựng cho mình một kịch bản trưởng thành lắm các bác ạ: ừ thì mình chia tay hai năm rồi. Ừ thì người ta có quyền. Ừ thì đằng nào cũng đâu phải của mình. Em còn tự khen mình nghĩ thoáng, xong tối đấy em đi ăn lẩu một mình, hết nguyên nồi, vừa ăn vừa khóc như mất sổ tiết kiệm.
Buồn cười nhất là sau hôm đấy, anh lại rủ em đi ăn. Còn làm một việc rất không giống anh: giữa quán, anh bảo “cho anh mượn bàn tay em năm phút”. Em chưa kịp đỏ mặt thì anh rút thước kẹp ra – thước kẹp thật các bác ạ, đi ăn mang theo thước kẹp – đo đo ghi ghi, bảo công ty anh đang làm mẫu găng tay chống rung, cần số liệu tay người thật. Em ngồi im cho đo, tim đập như trống trường, xong về nhà tự tát cho tỉnh: người ta sắp có bồ rồi, ảo tưởng ít thôi. Đo găng tay mà, số liệu mà, khoa học mà.
Rồi một hôm em đi làm về thấy xe anh dựng trước cửa nhà em. Hết hồn. Hoá ra bố em nhờ anh sửa bình nóng lạnh – hai ông cháu quen nhau từ mấy lần anh sang sửa đồ. Sửa xong, bố em giữ lại uống rượu. Em nấu cơm dưới bếp, nghe trên nhà hai người rì rầm tới tận khuya, chả biết nói chuyện gì mà lúc anh về, bố em ra tận cổng tiễn. Bố em, người đàn ông cả đời tiễn khách bằng một cái gật đầu. Từ hôm đấy ông cứ thỉnh thoảng lại hỏi “thằng T dạo này thế nào”, em bảo con làm sao biết, ông cười cười quay đi. Em nghĩ bụng: thôi xong, đến bố mình cũng bị nó dụ bằng máy móc rồi, mai kia nó cưới vợ chắc bố mình đi đại diện họ nhà trai.
Và rồi đến cái tin nhắn định mệnh. Thứ năm tuần trước, anh nhắn:
“Thứ bảy em rảnh không. Quán trà chanh cũ chỗ Tạ Quang Bửu. Anh có cái này nghiệm thu xong rồi, cần em qua ký biên bản.”
Các bác biết em nghĩ gì không? Em nghĩ: đây rồi. Nó hẹn ra chỗ cũ để nói chuyện đàng hoàng. Kiểu người như nó là thế, tử tế đến phát bực, có người mới cũng phải báo cáo người cũ cho minh bạch, như kiểu chốt sổ cuối kỳ. Em chuẩn bị tâm lý cả hai ngày. Em còn đi làm tóc, mặc bộ đẹp nhất – không phải để níu kéo đâu, mà con gái ấy mà, đi nghe tin dữ cũng phải nghe trong tư thế ngẩng cao đầu.
Thứ bảy. Quán trà chanh cũ. Vẫn dãy ghế nhựa thấp tè ấy, vẫn cốc trà chanh chua chua ấy như hai năm trước. Chị chủ quán nhìn em cười cái kiểu gì mà bí hiểm lắm, bê ra hai cốc trà bảo hôm nay chị không lấy tiền. Em cười méo xệch, nghĩ bụng chắc chị thương con bé sắp bị đá lần hai.
Anh ngồi đấy. Cạnh anh là cái quạt cây năm xưa – cái quạt anh chỉnh trục buổi hẹn đầu tiên – được sơn mới lại, đứng im.
Em vừa ngồi xuống, chưa kịp uống miếng trà lấy bình tĩnh, anh chỉ cái quạt, tỉnh bơ:
“Quạt hỏng. Em sửa được không?”
Em kiểu ??? Gọi người ta ra để sửa quạt hộ à ??? Hai năm em học sửa đồ từ anh, giờ thành thợ chính cho anh luôn hả? Nhưng mà các bác ạ, cái tay nó nhanh hơn cái lòng tự trọng. Em cầm tua vít chị chủ đưa – vẫn cái tua vít năm xưa – ngồi xuống tháo lồng quạt. Ốc trôi ra ngọt lịm dưới tay em. Tháo nắp lồng.
Bên trong, buộc gọn vào giữa cánh quạt, là một cái hộp nhỏ bằng nhôm, tiện tròn, bóng loáng, nắp khắc nổi một dòng: “Mở bằng tay. Vặn ngược chiều kim đồng hồ.”
Tay em run run vặn nắp.
Một chiếc nhẫn.
Em quay lại thì anh đã quỳ một gối sau lưng em từ bao giờ, mặt đỏ như quả cà chua bị luộc, và nói một tràng như trả bài, chắc học thuộc cả tuần:
“Hồi xưa em hỏi anh có nhớ em không, anh bảo chưa đủ dữ liệu để kết luận. Anh nói sai. Kết luận có từ lâu rồi, anh chỉ mất hai năm để đủ can đảm viết phần kiến nghị. Lấy anh nhé. Để từ giờ em hỏng gì cũng không phải nhắn nữa. Anh ở ngay đấy rồi.”
Các bác ạ. Em định nói một câu thật văn vở cho xứng với hai ngày chuẩn bị tâm lý, cuối cùng chỉ gào được đúng “anh bị điên à”, xong gật đầu như búa máy, xong khóc to đến mức bàn bên tưởng em bị đòi nợ.
Về sau em mới được nghe giải mã toàn bộ. Cô gái ở phố Trần Nhân Tông là em gái họ anh, con bé học thiết kế, được anh triệu tập đi làm cố vấn chọn đá – vì gu thẩm mỹ của anh, theo lời chính nó kể lại, dừng ở mức phân biệt được thép với nhôm. Buổi “đo găng tay chống rung” – các bác ơi, găng tay gì mà đo mỗi ngón áp út, thế mà em cũng tin, đúng là yêu vào thì chỉ số thông minh về âm. Chầu rượu với bố em là buổi xin phép, bố em đồng ý xong còn dặn một câu mà anh giữ làm bí mật, mãi sau bố mới khai: “Con bé nhà chú được cái tháo vát, mỗi tội hay tin người, mày mà làm nó khóc thì chú không cần dụng cụ đâu.” Còn ba tháng “bận” với cái mùi khét: anh xin xưởng cho ở lại sau giờ làm, tự tay gia công phần thân nhẫn bằng titan trên cái máy phay CNC, hỏng mười bốn cái, còn cái thứ mười lăm – cái đạt dung sai – thì phải chờ có số đo từ buổi “găng tay chống rung” mới dám chạy, xong mang ra đúng cái tiệm vàng Trần Nhân Tông ấy nhờ thợ kim hoàn gắn đá. Tức là cái hôm bị chụp trộm, người ta đang đi đặt đá cho nhẫn của em, còn em thì ôm nồi lẩu khóc sưng mắt vì chính cái nhẫn của mình.
Còn cái máy phay ở xưởng ấy – đúng, chính là cái máy trong ảnh Tinder năm xưa. Hồi đấy anh chụp lúc đang thực tập, ra trường anh về làm đúng công ty ấy luôn. Hoá ra không phải ảnh đại diện, mà là ảnh cưới chụp trước, chỉ là chụp trước gần ba năm.
À, còn cái “biên bản” anh bảo em qua ký ấy. Hoá ra nó có thật. Nó nằm ở phường. Tháng sau bọn em ra ký.
Nên là các bác ạ, em mất anh người-yêu-cũ ấy thật rồi. Mất hẳn, từ thứ bảy tuần trước. Giờ em không còn người yêu cũ nữa.
Em có chồng sắp cưới.
Thử hỏi có đứa con gái nào trên đời được cầu hôn bằng một cái tua vít đâu cơ chứ, hic :((