Chào các bác. Hôm nay em xin kể về mối tình xu cà na nhất thanh xuân của em.
Em làm ngân hàng, 24 tuổi, ngày ngày mặc vest ngồi quầy cười với khách như được cài sẵn firmware, tối về ôm chỉ tiêu mở thẻ tín dụng mà lướt Tinder trong vô vọng. Rồi một hôm app ghép em với một anh Bách Khoa năm cuối. Ảnh đại diện anh chụp cùng… một cái máy phay CNC. Em quẹt phải vì tưởng anh vui tính.
Em nhầm. Cái máy là thật, còn vui tính là do em tự thuyết minh.
Ngoài đời anh nom cũng ổn áp phết: đeo kính, sơ mi đóng thùng, tóc cắt kiểu chắc chắn không phải ở salon, nói chuyện lễ phép, hơi khô như bánh mì để qua đêm thôi nhưng không sao, chấp nhận được. Ban đầu em khá chằm Zn là 24 tuổi rồi mà anh chưa có nổi một mảnh tình vắt vai. Em kiểu ??? Con gái Hà Nội mắt mù hết rồi à ??? Xong em nhớ ra trường anh tỷ lệ đực cái 9:1, các chị không mù đâu, chỉ là không có mẫu để soi thôi =)))
Hôm đầu tiên em hẹn anh ra trà chanh gần Tạ Quang Bửu. Tưởng tượng khung cảnh chill chill, gió từ hồ Tiền trong trường anh thổi sang nhè nhẹ, em hơi nghiêng đầu tựa vai anh tâm sự chuyện đời.
Nào ngờ em vừa khuấy cốc trà, anh giảng luôn cho em vì sao đá viên nhỏ tan nhanh hơn đá cây – diện tích bề mặt lớn hơn, truyền nhiệt tốt hơn – nên cốc trà của em nhạt nhanh là có cơ sở khoa học hết, không phải tại quán điêu. Quán bật quạt cây, quạt kêu lạch cạch, anh bảo “rung thế này là lệch trục, cộng hưởng đúng tần số riêng rồi”, xong anh xin chị chủ quán cái tua vít, ngồi chỉnh luôn giữa buổi hẹn đầu tiên. Chị chủ cảm động free em hai cốc trà. Em ban đầu hơi khó chịu, kiểu ? Đ.éo ai lại dắt gái đi date xong quay ra bảo dưỡng quạt cho quán bao giờ ? Nhưng máu ngân hàng trong em thì thầm: buổi hẹn này hoàn vốn 100%, chưa kể lãi. Em quyết định cho anh thêm một cơ hội.
Lần thứ hai anh rủ em đi xem phim. Anh chọn Oppenheimer. Cả rạp người ta xem phim, riêng em được nghe thuyết minh bản đặc biệt: phản ứng phân hạch dây chuyền là gì, khối lượng tới hạn bao nhiêu, vì sao các nhà khoa học sợ khí quyển bốc cháy. Anh thì thầm say mê tới mức bạn ghế bên xin đổi chỗ. Ra về anh còn vẽ mô hình nguyên tử lên tờ giấy ăn tặng em làm kỷ niệm. Đứa con gái khác chắc đã bỏ về từ hồi chưa hết trailer. Em thì ngồi nghe hết, vì u là trời, mắt anh lúc nói về mấy thứ đấy nó sáng hơn cả đèn quầy giao dịch chi nhánh em.
Lần thứ ba, nghỉ lễ, người ta đưa nhau đi Đà Lạt, anh đưa em đi… phố Lê Thanh Nghị mua linh kiện. Xong về anh khám tổng quát con xe của em: thay dầu, căng xích, vệ sinh lọc gió, vừa làm vừa giảng “xe em hao xăng là do cái này này”. Tay anh đầy dầu mỡ, xong anh ngẩng lên bảo em:
“Người Việt mình đi mua công nghệ mãi rồi. Anh muốn sau này làm ra được một thứ gì đấy Make in Vietnam tử tế, để thế hệ sau không phải đi lắp ráp thuê cho người ta nữa…”
Em định cà khịa một câu cho đúng chất gen Z, mà nhìn mắt anh, em lại thôi.
Yêu anh được vài tháng, em ngộ ra một chân lý: trong vũ trụ của anh không có chuyện phiếm, chỉ có bài giảng chưa kịp dạy. Em than app ngân hàng em cứ nửa đêm là bảo trì không chuyển được tiền, anh giảng nguyên một chương về batch processing, về core banking chạy cắt file cuối ngày, về đối soát liên ngân hàng. Em kêu thang máy chung cư chậm, anh phân tích thuật toán điều phối thang máy. Em hỏi anh nhớ em không, anh nghĩ một lúc rồi bảo câu này… chưa đủ dữ liệu để kết luận. Lúc đấy em cười xỉu, mãi sau này em mới thấy câu đấy hơi buồn.
Thế rồi một hôm họp chi nhánh, sếp em hỏi cả phòng: “Có ai biết vì sao app mình hay bảo trì lúc nửa đêm không?”
Tự dưng trong vô thức, em đứng dậy bắn nguyên một tràng đúng bài anh giảng hôm nào, từ batch processing tới đối soát liên ngân hàng, còn mạnh dạn đề xuất phương án xử lý hàng đợi để giảm thời gian downtime. Cả phòng quay sang nhìn em như nhìn một cây ATM biết nói. Sếp im lặng ba giây, xong điều em sang “hỗ trợ thêm” team chuyển đổi số. Chỉ tiêu mở thẻ vẫn giữ nguyên nhé các bác. Yêu đương kiểu gì mà lương không tăng, việc nhân đôi.
Sau đấy anh chủ động chia tay em, vì anh bận… đồ án tốt nghiệp. Anh bảo bảo vệ xong anh bù. Đồ án của anh sau đó sống lâu hơn cả mối tình của hai đứa. Nhưng thi thoảng vẫn qua lại: em hỏng gì cứ nhắn, anh sang sửa, sửa xong lại về, không lấy công, chỉ để lại mùi nhựa thông với mấy con ốc xếp thẳng hàng trên bàn.
Giờ thì em tự thay được cầu chì, đọc được thông số ắc quy, nghe tiếng xe lạ là đoán được bệnh. Hôm nọ xe con đồng nghiệp chết máy giữa trời mưa, cả hội đứng bó tay, mình em xắn tay áo vest, tháo bugi ra lau khô. Nó hét “chị ơi chị slay quá”, mà lúc xe nổ máy, tự nhiên em thấy mũi cay cay. Vì cái này có phải em giỏi đâu. Đây là di sản người cũ để lại.
Yêu một anh Bách Khoa không làm em già đi chục tuổi như con bạn em yêu anh Nhân Văn. Chỉ làm tay em chai đi một tí, và làm em tin rằng trên đời có những người không biết nói một câu ngọt cho ra hồn, nhưng nghe tiếng máy lạ từ xa là biết em sắp gặp chuyện giữa đường.
Thử hỏi có đứa con gái ngân hàng nào 24 tuổi thuộc lòng bảng tra kích cỡ ốc vít đâu cơ chứ, hic :((