Chào bà con cô bác. Tui tên Trí, sinh viên IT năm ba, quê Cần Thơ, hiện giữ hai chức danh cùng lúc. Ở công ty trên quận 3, tui là thực tập sinh không lương – vị trí thấp tới mức cái ghế tui ngồi còn được công ty trả tiền thuê, riêng tui thì không. Nhưng về tới đầu hẻm 404 thì khác. Ở đây, tui là Giám đốc kỹ thuật.
Hẻm 404 nằm gần làng đại học, và đúng như cái tên, nó là một lỗi hệ thống: Google Maps tìm không ra, định vị nhảy lung tung, shipper nào lần đầu giao hàng vô đây cũng phải gọi ba cuộc điện thoại, giọng tuyệt vọng dần đều. Tui hay nói với tụi bạn: tao ở cái hẻm mà internet không biết nó tồn tại. Cuối hẻm còn xe hủ tiếu gõ của cô Út, bán tới hai giờ sáng – chuyện cô để bữa khác kể, dài lắm.
Nghiệp giám đốc của tui bắt đầu từ năm nhất, khi tui sửa được cái wifi cho cô Sáu bán cơm đầu hẻm. Mà nói “sửa” cho sang, chớ thực ra là cắm lại cọng dây bị lỏng. Từ bữa đó, tiếng lành đồn xa với tốc độ mà phòng marketing công ty tui có mơ cũng không đạt nổi: cô Sáu đồn qua bà Bảy, bà Bảy đồn qua chú Ba, tới tai cô Năm chủ trọ thì phiên bản cuối cùng đã thành “thằng Trí nó làm cho Gu Gồ”. Tui đính chính đâu chừng chục lần, không ai nghe, riết tui kệ. Làm Gu Gồ thì làm Gu Gồ. Cô Năm – người nội quy mười bảy điều, khó nhất khu – từ đó dắt khách đi ngang phòng tui là hạ giọng: “Kỹ sư Gu Gồ đó.” Nói nhỏ vậy chớ ai cũng nghe. Được cái ba năm nay cô chưa tăng tiền trọ của tui đồng nào, tui đoán cô quên, và tui im re.
Giờ điểm qua danh sách khách hàng thân thiết của công ty một thành viên này.
Khách ruột số một là cô Sáu. Wifi nhà cô hư đều như trả góp, tuần nào cũng đúng chiều thứ ba. Lần nào qua tui cũng làm đúng một việc: thò tay ra sau lưng bàn thờ ông Địa, cắm lại cọng dây. Tui từng nghi cái ổ điện nhà cô bị ma ám, vì dây gì mà tự lỏng hoài. Cô Sáu nghe xong gật gù: “Ừa, nhà này nó ẩm, chắc vậy á con.” Tiền công là một dĩa cơm sườn. Còn ngày thường tui ăn cơm cô cũng kỳ: hai mươi lăm ngàn ba năm không tăng giá, miếng sườn thì mỗi năm một bự. Tui đoán cô tính nhầm, mà không dám nhắc, sợ cô tính lại.
Khách số hai là chú Ba, chuyên gia tạo ra những con bug ngu một cách thiên tài: tivi “hư” hóa ra bấm nhầm nút nguồn màn hình, loa “hư” hóa ra volume bị vặn về không, đầu thu “hư” hóa ra rớt dây HDMI. Tỷ lệ sửa thành công của tui bên nhà chú là một trăm phần trăm, ca nào cũng dưới ba mươi giây. Đồ nhà chú còn hay hư rộ vào cuối tháng, tui đoán tại cuối tháng điện khu này nó yếu. Có dạo tui nghi chú giả bộ hư đồ để có cớ kêu tui qua lai rai, vì lần nào xong việc chú cũng “sẵn rồi, ngồi làm miếng khô cá cái coi”. Có bữa chú hỏi: “Nghe nói cái AI giờ nó làm được hết hả con? Mai mốt tivi hư kêu AI được hông?” Tui nói AI chưa biết cắm dây HDMI đâu chú. Chú cười khà khà: “Vậy bây còn nghề dài dài.”
Khách số ba là bà Bảy, chuyên các ca bệnh điện thoại: Zalo “bị câm”, chữ “tự nhiên bự chảng”, màn hình “xoay ngang cái mặt con Thắm cháu tao”. Bà Bảy trả công kỳ nhất hẻm: tờ năm chục ngàn lúc nào cũng gấp làm tư vuông vức, y chang kiểu má tui gấp tiền đi chợ. Có lần cầm tờ tiền, tự nhiên tui nhớ nhà muốn xỉu. Chắc tại đói.
Nói cho công bằng, không phải đồ đạc hẻm này chỉ toàn bệnh vặt đâu nghen. Quạt bà Chín cháy tụ thiệt, tui thay tụ thiệt, phỏng tay thiệt. Nghề nào cũng có lúc đổ máu.
Cái danh “kỹ sư Gu Gồ” lan xa hơn tui tưởng. Má tui dưới quê gọi video lên – camera của má lúc nào cũng quay thẳng lên trần nhà, thành ra ba năm nay tui toàn nói chuyện với cái bóng đèn – má khoe: “Cô Tư đầu xóm hỏi chừng nào con rước má lên Sài Gòn ở nhà lầu.” Tui cười hè hè. Má hỏi công ty có nuôi cơm không con. Tui nhìn nồi mì đang sôi, nói dạ căn tin ăn free, đồ ăn ngon lắm má. Sự thật thì chỗ thực tập của tui, nói theo ngôn ngữ tuyển dụng, trả lương bằng trải nghiệm; còn ở trường, tui đang nợ môn Giải tích. Cái nghèo của tui được bảo mật hai lớp: lớp một là tui giấu kỹ, lớp hai là cái mác Gu Gồ nó sáng quá, không ai nhìn xuyên qua nổi.
Rồi tới cái chiều mưa hôm đó. Mưa Sài Gòn ập xuống không báo trước, y như deadline. Bà Bảy kêu: “Trí ơi, cái Zalo của bà nó câm nữa rồi con.” Bệnh cũ: tắt thông báo. Tui bật lại, đứng chờ thử coi có “ting ting” không. Có. Ting ting liền. Một thông báo nhảy lên màn hình, từ nhóm “HẺM 404 MÌNH ƠI” – tên nhóm gắn thêm ba cái bông với hai trái tim, đúng chuẩn nhóm của người lớn tuổi.
Tin nhắn mới nhất, của cô Sáu: “Mai thứ ba nghen bà con. Để tui rút dây.”
Tui thề với bà con là tui không định đọc. Mà cái ngón tay nó nhanh hơn cái đạo đức. Tui lướt lên.
“Tuần này nhà ai hư gì chưa? Thằng Trí tuần rồi ôm nguyên thùng mì về, Năm trọ thấy.”
“Nhà tui hư cái quạt được hông?” – “Quạt tui hư thiệt rồi nè, bà đừng có giành.”
“Đưa năm chục thôi nghen. Đưa nhiều nó nghi.”
“Má nó mới gởi lên một triệu, dặn đưa lần lần, kêu là tiền công. Chớ đưa một cục nó hổng lấy đâu.”
Và một tin của cô Năm, từ lâu lắm rồi, được ghim trên đầu nhóm: “Phải kêu nó là kỹ sư Gu Gồ, nó mới dám cầm tiền của mình. Nhớ nghen.”
Tui đứng giữa nhà bà Bảy. Ngoài trời mưa rầm rầm. Trong nhà, bà đang lụi cụi gọt xoài cho tui. Tui thò tay vô túi áo: tờ năm chục bà mới dúi hồi nãy, gấp làm tư, vuông vức.
Tự nhiên cái màn hình điện thoại nó nhòe. Chắc bụi.
Ba năm học công nghệ thông tin, học môn phân tích dữ liệu hẳn hoi, vậy mà cái quy luật rõ nhất đời mình tui lại không thấy: wifi chỉ hư đúng thứ ba, đồ điện chỉ hư vào cuối tháng, dĩa cơm sườn ba năm không lên giá, tiền trọ ba năm không tăng một đồng. Hẻm này không ai mù công nghệ hết. Người ta chỉ giả bộ mù, để một thằng nhỏ xa nhà được no bụng mà vẫn còn ngẩng đầu.
Tui trả điện thoại, nói Zalo cô hết câm rồi nghen. Bà Bảy đưa dĩa xoài, hỏi sao mắt bây đỏ vậy con. Tui nói mưa tạt.
Tối đó tui nằm nghĩ dữ lắm, coi có nên nói ra không. Rồi tui hiểu: vở kịch này người ta không diễn để gạt tui. Người ta diễn để tui khỏi phải cúi đầu. Mình mà vạch ra là phụ công cả một đoàn phim. Thôi thì hẻm này ai giỏi diễn cứ diễn, còn tui giỏi sửa thì cứ sửa.
Chiều hôm sau, thứ ba, đúng lịch, cô Sáu kêu vọng qua: “Trí ơi, wifi cô nữa rồi con ơi.” Tui qua, thò tay ra sau lưng bàn thờ ông Địa, cắm lại cọng dây huyền thoại. Xong lần đầu tiên sau ba năm, tui chủ động nói: “Cô Sáu, bữa nay con hổng lấy tiền công nghen. Bù lại cô cho con ăn cơm chung với cô, chớ ăn một mình hoài buồn thấy mồ.”
Cô Sáu đứng dậy đi lấy thêm cái chén. Lẹ dữ lắm. Lẹ như thể cô chờ câu đó ba năm rồi.
Tối về phòng, tui gọi cho má. Định nổ như mọi khi, mà tự nhiên đổi ý. Tui nói: “Má, cơm trên này người ta nấu ngon lắm, mà hổng giống cơm má.” Đầu dây bên kia, cái bóng đèn trần nhà im một hồi lâu, rồi má nói: “Ừa. Ráng học nghen con.” Giọng má nghèn nghẹt. Chắc dưới quê cũng mưa.
Hẻm 404 – cái hẻm mà Google Maps chịu thua. Giờ tui mới thấy cái tên nó đúng: trên đời có mấy thứ, Google tìm không ra thiệt.
– Mở màn series Hẻm 404. Được kể lại (và thêm mắm) bởi Code Toàn Bug